Khuyến Nhạc
← Tất cả bài viết
·Khuyến Nhạc

Thầy em đó, đơn giản, bình dị

Thầy chưa bao giờ khiến chúng em nghĩ mình đang đứng trước một giảng viên Nhạc viện. Thầy đến với chúng em gần gũi như một người mở đường—kiên nhẫn chỉ ra những sai sót và giúp những đứa trẻ bồng bột tìm lại hướng đi.

Thầy em đó, đơn giản, bình dị

Đã nhiều lần thầy nói: “Giúp tui với.” Nhưng tuổi trẻ khi ấy chỉ muốn bôn ba, muốn tự mình chứng tỏ. Để rồi sau những vội vàng là những lần vắng mặt, những lời hẹn còn dang dở và cả những điều đáng lẽ có thể làm cùng thầy nhưng đã bị bỏ quên.

Đến khi nhìn lại, em mới hiểu rằng níu kéo quá khứ cũng không thể thay đổi được điều gì. Chi bằng làm lại website này, tập đàn thêm một chút và thành thật nhìn lại bản thân—để nhận ra mình từng hời hợt, dễ cáu giận và cũng dễ buông xuôi đến nhường nào.

Website này không thể đưa những ngày cũ trở lại. Nhưng ít nhất, nó giúp em lưu giữ một phần ký ức về thầy, về Khuyến Nhạc và về ước mơ từng bị bỏ ngỏ. Có lẽ đây cũng là cách để em tiếp tục đi nốt một đoạn đường mà ngày ấy mình chưa đủ kiên nhẫn để bước cùng thầy.

Khởi đầu của website này cũng giống như một hơi thở dài: “Ừ, làm thôi. Để nó nằm không lâu quá rồi”

Và nếu một ngày nào đó, em không còn đủ điều kiện để duy trì nơi này qua từng tháng, từng năm, thì website cũng sẽ khép lại như một hơi thở nhẹ nhàng thay cho lời chào tạm biệt. Những gì được lưu giữ ở đây rồi có thể sẽ mất đi, từng chút một, cho đến khi chỉ còn tồn tại trong ký ức của những người từng ghé qua.

Em chưa bao giờ đặt nặng chuyện vật chất. Điều em muốn giữ lại chỉ là những kỷ niệm về thầy, về Khuyến Nhạc và về một quãng thời gian đã không còn có thể quay trở lại.

Nếu website này có thể tạo ra một khoản thu nhỏ, em chỉ mong được góp một phần chi phí gửi đến vợ thầy, Cá Cơm và Cá Mè—hai người con trai của thầy. Không phải như một sự trả ơn, vì có những điều vốn không thể đo đếm bằng tiền, mà chỉ như một lời cảm ơn được gửi muộn.

Và cũng xin mượn từ đó thêm một làn gió nhẹ, để những ký ức, những bài học và ước mơ còn dang dở có thể tiếp tục bay xa hơn một chút—thay vì lặng lẽ biến mất theo thời gian.